Ambre (Kiếp Hồng Nhan)

Lượt đọc: 8375 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- XIV -

Amber quyết định đến vùng nước nóng Tunbridge, với hi vọng bệnh được thuyên giảm. Sáng hôm sau cô rời Luân Đôn cùng với Tansy, Nan, Jeremiah và Tempest. Vì trời mưa nên không đi nhanh hơn đi bộ, dọc đường cỗ xe của họ nhiều lúc còn suýt bị lật.

Amber lặng lẽ ngồi trong xe, mắt nhắm, hai hàm răng nghiến lại, không nghe rõ Nan và Tansy nói chuyện. Cô đã uống liều thuốc của bà Fagg, mình mẩy đau ê ẩm; cô mong cho trái đất nứt ra để nhận chìm tất cả, sấm sét giáng xuống, muốn chết để thoát khỏi nợ đời. Cô tự hứa với mình, nếu có một tên đàn ông nào lại đề nghị làm điều bất chính nữa, thì dù với một ngàn livrơ, cô quyết sẽ cho hắn một bài học.

Vào buổi trưa, họ dừng lại ở một cái quán, ra đi sáng sớm hôm sau. Thang thuốc bắt đầu có hiệu nghiệm, nhưng Amber cảm thấy đau hơn hôm trước và cứ mỗi một vòng bánh xe quay cô phải cố gắng để khỏi kêu lên. Cô cũng không nhận thấy cỗ xe bỗng dưng dừng lại và Nan lau cửa kính xe để nhìn ra ngoài:

- Trời ơi! Thưa bà, mong rằng chúng ta không rơi vào tay bọn cướp đường!

Cô cũng cảm thấy mối khiếp sợ ấy mỗi khi Jeremiah và Tempest dừng xe lại để cạo bùn. Amber cau mày, mắt vẫn nhắm nghiền:

- Trời ơi! Nan, em chờ bọn cướp xuất hiện từ sau mỗi một gốc cây sao? Chị cho là bọn chúng chẳng thèm ra ngoài thời tiết như thế này đâu!

Đúng lúc đó Jeremiah mở cửa xe:

- Thưa bà, có một ông bị bọn cướp tấn công, chúng đã lấy hết ngựa của ông ta rồi.

Nan khẽ kêu lên và quay lại nhìn vẻ trách móc. Amber bĩu môi nói:

- Vậy thử hỏi xem ông ta có muốn lên xe với chúng ta không? Và nói là chúng ta chỉ đến miền nước suối thôi.

Người đàn ông quay lại đi theo Jeremiah. Ông ta trạc sáu mươi tuổi, nước da còn sáng sủa. Tóc đã bạc, cắt ngắn hơn các kỵ sĩ khác và xoăn tự nhiên. Người đẹp, cao khoảng sáu piê, lưng thẳng, vai rộng. Quần áo ông ta mặc kiểu cổ nhưng cắt đẹp bằng hàng tốt màu đen, không ruy băng, cũng chẳng cầu vai vàng.

Ông nghiêng đầu một cách lễ phép, nhưng cử chỉ của ông không giống một tiểu chủ. Dân thành thị chính cống rất có thể là một phái Nghị viện chống đối với vua Stuart, cũng rất có thể là một nhà buôn, hoặc một người thợ kim hoàn nào đó.

- Thưa bà, xin chào bà! Bà thực là tốt đã cho phép tôi được vào trong xe của bà. Bà có chắc chắn là tôi sẽ không làm phiền bà chứ?

- Thưa ông, không đâu! Tôi rất vui lòng được giúp đỡ ông. Xin mời ông lên kẻo mưa lại làm ướt thêm áo ông bây giờ.

Ông ta trèo vào trong xe, trong lúc Nan và Tansy ngồi dẹp lại để nhường chỗ, cỗ xe lại bắt đầu chuyển bánh.

- Thưa bà, tên tôi là Samuel Dangerfield.

- Còn tôi là St. Clare.

Như vậy, rõ ràng là không nói lên điều gì với ông ta cả, cô thầm cảm ơn cái bí danh.

- Người đánh xe của tôi có thưa với ông là chúng tôi chỉ tới Tunbridge thôi không? Nhưng chắc chắn là tới đó ông sẽ tìm được cỗ xe khác.

- Xin cám ơn bà rất nhiều. Nhưng tôi cũng chỉ đến Tunbridge thôi.

Sau đó họ nói chuyện với nhau rất ít. Nan phải giải thích sự im lặng của chủ mình là đang bị bệnh. Ông Dangerfield tỏ ra rất có cảm tình và tuyên bố là mình cũng có bệnh, mình mẩy đau ê ẩm và đưa ra ý kiến là nếu trích máu tốt sẽ là một vị thuốc thần diệu. Chưa đến ba giờ sau họ đã tới nơi.

Tunbridge là một suối nước nóng nổi tiếng, vụ hè năm ngoái Hoàng thượng cũng đã tới đây, cùng với toàn thể triều đình. Nhưng bây giờ, vào giữa tháng giêng. Đó là một cái làng nhỏ buồn tẻ dân cư thưa thớt. Những cây du ở hai bên lề đường cái vươn thẳng như những bộ xương trơ trụi, vài cột khói bốc lên từ mấy cái lò sưởi.

Amber và Samuel Dangerfield chia tay nhau ở quán trọ mà ông đã giữ chỗ từ trước, cô quên ngay ông ta. Cô thuê một cái biệt thự đẹp 3 phòng, trang bị hiện đại. Bốn ngày liền cô không rời khỏi giường, dần dần tinh thần và sức khỏe được hồi phục. Cô lại bắt đầu lo đến tương lai.

- Phải, chị không thể nào nghĩ đến việc trở lại Luân Đôn được nữa, như chơi trò nút chai ấy!

Cô nói với Nan như vậy trong khi ngồi nhổ lông mày, lưng tựa vào đống gối.

- Thưa bà, em không hiểu tại sao cả?

- Em không hiểu à! Thế em tưởng chị lại muốn trở lại cái nhà hát khốn kiếp ấy sao, để cho lũ vô dụng cười vào mũi chị à? Không, chị không muốn đâu!

- Ồ! Dù sao thì bà cũng có thể trở lại Luân Đôn mà không vào nhà hát, có phải không ạ? Kẻ chỉ có một cái dây ở cung là kẻ yếu! - Nan ưa dùng ngạn ngữ.

- Vậy thì chị tự hỏi chị có thể đi đến đâu? - Amber làu bàu. Nan hít một hơi thật dài chuẩn bị cho câu sắp nói nhưng không ngẩng lên khỏi bức thêu đang làm.

- Thưa bà, em thiết nghĩ bà có thể thuê một căn phòng ở thành phố rồi sống ở đó như một bà góa giàu có, chẳng bao lâu bà sẽ tìm được một ông chồng. Có thể là bà không thích thế, nhưng kẻ nghèo không có quyền lựa chọn.

Amber nhìn Nan vẻ cáu kỉnh. Đột nhiên cô quẳng cái nhíp đi, đẩy cái gương ra xa và vùi đầu vào trong đống gối, hai tay khoanh lại. Họ giữ yên lặng khá lâu. Nan không dám ngẩng lên nhìn bà chủ đang bực tức. Cuối cùng Amber bình tĩnh lại, thở dài nói:

- Chị tự hỏi, nếu ông đó… tên ông ta là gì nhỉ?… khá giàu có để có thể tự săn sóc đến mình nhỉ?

Cách đây hai ngày ông Samuel có cho người đến hỏi thăm cô, cô đã trả lời ông khá lễ phép và không nghĩ đến ông ta.

- Thưa bà, có thể lắm. Ông ta có một người hầu ăn mặc sang lắm; em có thể thử hỏi dò anh ta xem.

Vài giờ sau Nan quay về, hai má đỏ hồng, khích động, không phải chỉ vì những tin tức chị ta mang về. Amber còn hồ nghi.

- Thế nào? - Amber nằm dài trên giường hỏi, hai tay để ra sau gáy. - Em đã phát hiện thấy những gì nào?

Từ lúc Nan đi, Amber buồn rầu nhận thấy những sai lầm của mình trong thời gian qua, cô đã đổ hết trách nhiệm lên đầu bọn đàn ông.

Nan bước vào phòng đem theo luồng không khí lạnh buốt từ ngoài, tuyên bố một cách thắng lợi:

- Em biết hết rồi…

Vừa nói Nan vừa ném cái khăn trùm đầu xuống ghế, không cởi áo khoác, đến ngồi bên cạnh chủ. Amber chưa chịu chia sẻ nhiệt tình với người hầu gái:

- … Em đã phát hiện được ông Samuel là một trong những người giàu có nhất nước Anh!

- Một trong những người giàu có nhất nước Anh! - Amber nhắc lại từ từ và tỏ ra không tin.

- Vâng! Ông ta có một gia sản kếch sù. Ồ! Em không còn nhớ là bao nhiêu nữa! Hai trăm nghìn livrơ, hoặc đại loại là như thế! Anh John đã nói là mọi người đều biết cả. Ông ta là một nhà buôn và là…

- Hai trăm ngàn!… Có vợ chưa? - Amber hỏi và đã bắt đầu quan tâm.

- Không! Trước đây có, nhưng vợ ông đã chết rồi, cách đây sáu năm, anh John đã bảo em thế. Nhưng ông ta có mười bốn người con; những người khác đã chết cả, em không còn nhớ là bao nhiêu. Hàng năm ông ta đến đây vì sức khỏe, ông mới bị bệnh. Ông đang chuẩn bị xuống suối, anh John Lớn đi theo ông.

Đột nhiên Amber tung chăn và ra khỏi giường:

- Chị cũng muốn ra suối đây. Lấy cho chị cái áo nhung xanh thêu vàng, và cái áo khoác xanh. Có nhiều bùn để mang giày guốc không?

- Có đấy bà ạ.

Nan bận rộn túi bụi, lục các ngăn kéo tìm áo sơ mi, váy, lục các hòm để lấy các ruy băng, bít tất, mồm nói không ngừng:

- Bà thử nghĩ xem! Chúng ta gặp may rồi! Bà sinh ra nơi phú quý, chắc chắn là thế!

Từ nhiều tuần nay, chưa bao giờ hai người tỏ ra sung sướng và vui vẻ đến thế.

Trong nhiều vở kịch, Amber đã đóng vai những nhân vật có cuộc sống khắc khổ, cứng ngắc, đạo đức giả của những gia đình lớn trong thành phố, mặc dù cay đắng, châm biếm và phóng đại một cách xấu xa, cô đều nhận được tiền mặt. Do đó, cô hình dung được ngay một người đàn bà phải làm gì để vừa lòng ông già Samuel Dangerfield. Nhưng rồi cô nhận ra ngay được là bản năng của cô là hướng dẫn viên tốt nhất.

Càng thân quen được với ông ta, cô càng nhận thấy ông là một doanh thương và là một giáo đồ phái trưởng lão, hơn thế nữa cũng là một người đàn ông. Cô ngạc nhiên phát hiện ra, ông ta không giống chút nào lão già sùng đạo nghiêm khắc và cứng nhắc đến kỳ cục đã mua vui cho sân khấu của hoàng gia.

Ông không phù phiếm, không khó chịu, tính tình vui vẻ, luôn cười. Ông đã làm việc một cách say sưa khắc nghiệt suốt đời tạo ra một tài sản kếch sù. Ông rất dễ tính, với một phụ nữ trẻ vui tươi. Cuộc sống gia đình kín đáo, có lẽ vì vậy ông có một tình cảm hơi luyến tiếc và tò mò.

Amber bước vào cuộc sống của ông như một luồng khí xuân, tươi mát, sinh động, khiêu khích, tất cả những gì là phiêu lưu, giang hồ đang ngủ yên trong ông. Cô là biểu tượng những gì ông chưa được biết về bí mật ở người phụ nữ, và hơn nữa, ông chưa hề tưởng tượng.

Một thời gian rất ngắn, họ đã ngồi với nhau hàng giờ, mặc dù Samuel tuyên bố là cô không nên quan hệ nhiều với một ông già và nên đi tìm những người bạn mới, Amber khẳng định là mình rất ghét bọn thanh niên đầu óc rỗng tuếch, họ chỉ nghĩ đến chơi bời và nhảy nhót. Cô ra ngoài rất ít, chỉ khi nào thật cần thiết, sợ có người nhận ra mình.

Theo ý ông về triều đình nói chung, Amber hoàn toàn nhận thức được ông nghĩ thế nào về một đào hát. Một hôm tình cờ nhắc đến vua Charles, ông nói:

- Hoàng thượng có thể là một lãnh tụ vĩ đại nhất chưa từng có ở đất nước chúng ta; nhưng thật không may cho Người và cho cả chúng ta, những năm bị phát vãng đã làm hại Người. Người đã mắc phải những thói hư tật xấu không thể thoát ra được, tôi thấy điều đáng sợ nhất là Người không muốn thoát.

Amber cúi xuống bức thêu mượn của Nan, nhận xét nghiêm khắc rằng Whitehall là nơi đang lâm nguy như người ta nói.

- Lâm nguy, phải. Lâm nguy và trác táng. Ở đó danh dự bị xúc phạm, đạo đức là một thứ trò cười, hôn nhân là một trò chơi tầm thường. Tuy có nhiều người tốt, trung thực và đứng đắn, nhưng lại bị những bọn đểu cáng và điên rồ lấn át.

Những câu chuyện trao đổi của họ thường đi vào những khía cạnh không nghiêm túc của Luân Đôn, ông ta không thích thảo luận vấn đề đạo đức và chính trị với cô. Người đàn bà, nhất là những người đẹp, không quan tâm đến những vấn đề đó, theo ông nghĩ.

Amber thường xin ông lời khuyên về vấn đề tài chính. Cô nghe ông nói về vốn và lời, quyền gán nợ bằng bất động sản, về cổ phần và lợi tức. Cô nói với ông về Shadrac Newbold, cô rất vui sướng thấy ông tỏ ra có thiện cảm. Cô nói, mình có trách nhiệm lớn là phải quản lý gia sản của chồng, vậy là cô đã thành một bà góa giàu có! Cô cũng thường hay ám chỉ đến gia đình mình đã phải chịu nhiều đau khổ trong cuộc nội chiến, cô thận trọng kể lại những câu chuyện nghe được của Almsbury trước đây kể về anh và Bruce Carlton. Vậy là cô hi vọng lừa phỉnh được ông ta trong trường hợp ông ta cho mình là gái giang hồ.

Nhưng sau hai mươi mốt ngày, ông ta chưa có hành động gì tỏ ra muốn quyến rũ cả, Amber bắt đầu thắc mắc.

Một buổi tối cô đứng ở cửa sổ, ngay sau lúc ông ta vừa mới đi, lấy móng tay lơ đãng vẽ lên mặt kính giá lạnh. Cô bĩu môi, một vệt hằn sâu lên giữa hai hàng lông mày.

Cô nghĩ mình đã lầm, là cố tìm cách lấy cho được chồng để sửa chữa sai lầm: “Chắc chắn lão ta không có ý định chinh phục mình. Lão cho mình ngây thơ và đức hạnh nên kính trọng. Lão chỉ lấy mình khi nào lão thực sự ham muốn. Hãy dẫn lão đến một cuộc cầu hôn thực sự đúng đắn! Sao ta ngốc thế, không nghĩ ra từ sớm! Nhưng làm thế nào? Làm thế nào…?”

Amber và Nan, cả hai đều tập trung tìm kế sách và sau cùng họ lập được một kế hoạch.

Khoảng một tuần sau, Amber và Samuel cùng trở về Luân Đôn trong cỗ xe của ông. Ông đã báo trước dự tính ra về, Amber đề nghị được đi cùng, như vậy cô cảm thấy an toàn hơn là đi một mình. Còn cỗ xe của cô chở Nan và Tansy sẽ đi theo. Họ cùng ăn điểm tâm ở buồng của cô. Amber đã tỏ ra rất vui trong bữa ăn, nhưng lại đột nhiên trở nên suy nghĩ và thầm lặng. Thỉnh thoảng cô thở dài khẽ.

Trên xe chỉ có hai người, trên dọc đường đi cỗ xe lúc lắc như ru, Samuel mạnh bạo nắm lấy bàn tay xinh xắn của cô đặt trên đầu gối, vẻ mặt trầm tư:

- Bà suy nghĩ gì vậy, bà St. Clare?

Amber lặng im một lát không trả lời, rồi nhìn ông với một nụ cười dịu dàng đầy hấp dẫn. Cô khẽ nhún vai:

- Ôi! Suy nghĩ của tôi là nuối tiếc những cuộc chơi bài của chúng ta, bữa ăn nho nhỏ và những cuộc dạo chơi của chúng ta bên suối.

Cô khẽ thở dài, nói tiếp:

- Tôi cảm thấy cô đơn quá; lúc này tôi đã quen với người bên cạnh!

Cô kể cho ông nghe, rằng mình đã phải sống ẩn dật bao lâu ở Luân Đôn, không họ hàng, chỉ vài ba người bạn và không thích có quan hệ mới.

- Ôi! Tôi rất mong bà sẽ không từ chối tình bạn của chúng ta. Tôi… thực tình mà nói, tôi tự hỏi chúng ta có thể lại thăm nhau vài lần ở Luân Đôn?

- Xin cám ơn lòng tốt của ông, - Amber buồn rầu nói, - nhưng tôi biết là ông rất bận, nhất là đối với gia đình ông.

Vì cô biết là ông có rất nhiều con, cùng sống trong đại gia đình ở Blackfriars.

- Không đến nỗi như thế đâu, xin đảm bảo với bà. Bác sĩ yêu cầu tôi phải làm việc bớt đi, và xin thú thật là tôi đã có xu hướng lười biếng, nhất là có được một người bạn kiều diễm - cô mỉm cười và cúi mặt xuống trước lời ngợi khen đó - Và tôi cũng rất muốn bà làm quen với gia đình tôi. Chúng tôi sống sung sướng, tôi tin là bà sẽ mến chúng. Tôi biết là chúng sẽ quý trọng bà.

- Ông tốt quá, thưa ông Samuel, đã có lòng quan tâm đến… Ôi! Ông sao vậy?

Cô kêu lên vì thấy mặt ông co lại như bị đau đớn lắm. Ông giữ im lặng một lúc, rõ ràng là lúng túng vì bị bất ngờ lên cơn đau trong một lúc đáng yêu như thế này. Cuối cùng ông lắc đầu:

- Không, không! Tôi không làm sao đâu.

Nhưng cơn đau lại trở lại làm mặt ông méo mó. Amber thật sự hốt hoảng, vội nắm lấy cánh tay ông.

- Ông Dangerfield, tôi xin ông! Hãy nói cho tôi biết… ông làm sao thế?

Ông tỏ vẻ rất khó chịu, cuối cùng ông thú nhận là không hiểu tại sao ông bị đau dữ dội trong dạ dày.

- Nhưng xin bà, bà không phải lo cho tôi. Sẽ qua thôi! Chỉ vì… Ôi!

Ông chợt thốt lên tiếng rên đau đớn, Amber đầy nhiệt tình, lập tức nắm lấy cơ hội:

- Tôi nhớ là có một quán trọ nhỏ gần đây, lần trước chúng tôi đã đi qua. Chúng ta dừng lại ở đấy, ông sẽ nằm nghỉ ngay và tôi tin là… Ôi! Xin ông đừng phản đối… - giọng cô êm dịu như bà mẹ hiền đối với đứa con đau ốm - Tôi biết thứ gì thích hợp với ông rồi! Nào, đây tôi có hoa cúc và các thứ hoa bốn mùa trong túi con này. Đợi một lát, tôi xin pha ông dùng…

Họ tới quán trọ, Amber ra lệnh dừng xe, người đầy tớ to lớn của ông Dangerfield, tên là John Lớn, đề nghị được mang ông vào trong, nhưng chủ anh từ chối và chỉ cần đỡ ông chút ít. Amber bận rộn như một con gà mái giữa bầy con mới nở. Cô ra lệnh chuẩn bị ngay cái giường, sai Jeremiah và Tempest khuân hết hành lý vào trong đó, chạy đi chạy lại hàng chục lần sang thăm hỏi tình hình sức khỏe của ông Dangerfield. Ông được đưa lên nằm trên một cái giường lớn có trướng treo quanh màn. Amber bảo chủ quán:

- Bây giờ bà cho nhóm lửa lên và mang cho tôi một cái chảo có móc treo để đun nước nóng. Cho tôi tất cả những ấm đun nước mà bà có, thêm vài cái chăn. Nan, mở cho chị cái túi này lấy cái hộp đựng các thứ cỏ… Jeremiah, đưa cho tôi quyển niên lịch thông thư để trong cái hòm da lớn. Bây giờ xin mọi người ra cả để ông Dangerfield yên tĩnh…

Amber cởi áo khoác và mũ cho ông, nới lỏng quần áo của ông rồi chất xung quanh người ông những cái ấm nước sôi, đắp lên ông mấy cái chăn. Cô tỏ vẻ lanh lẹn, dịu dàng, vui vẻ và đầy chiều chuộng, một người lạ chắc chắn sẽ cho cô là vợ ông. Ông yêu cầu cô không phải chăm sóc đến ông, cứ tiếp tục cuộc hành trình đến Luân Đôn và gửi cho ông một thầy thuốc. Ông có vẻ lo ngại đây là một cơn phát bệnh mới và có thể là cuối cùng, ông nhờ cô báo tin cho gia đình ông biết. Amber cương quyết từ chối; cô khẳng định:

- Thưa ông Dangerfield, có gì là nghiêm trọng đâu, chỉ trong vài ngày nữa ông sẽ khỏe mạnh như thường, tôi tin chắc như vậy. Làm mọi người phải lo sợ không tốt đâu, nhất là lúc này Lettice đang đến ngày sắp sinh.

Lettice là cô gái lớn trong nhà. Ông ngoan ngoãn thú nhận:

- Vâng, tất nhiên như vậy là không tốt rồi!

Và mặc dù bệnh, chẳng bao lâu ông tỏ ra thích thú về bệnh tật của mình và những sự quan tâm săn sóc mà ông được hưởng. Ông vẫn tưởng là bắt buộc phải làm ra vẻ thản nhiên, nhưng đến bây giờ, xa nhà và những người thân thuộc, ông được hưởng sự nâng niu chiều chuộng của một phụ nữ trẻ và đẹp, mà cô ta lại có vẻ không lo lắng đến gì khác ngoài sức khỏe của ông. Cô lại còn không để cho ông ở một mình ban đêm, sợ cơn đau tái phát, cô ngủ ở gần đó, trên một cái giường nhỏ.

Hơi có tiếng động cô liền đứng lên, lại gần ông, mái tóc duyên dáng xõa xuống quanh bờ vai cô, dưới ánh sáng yếu ớt của cây nến tạo nên những bóng mờ trên đôi cánh tay trần của cô. Giọng nói thì thầm như khêu gợi của cô như vuốt ve thật sự; da thịt cô ấm áp khi tình cờ chạm vào người ông. Không khí trong phòng đượm mùi hoa nhài và long diên hương. Ông chưa có một trận ốm nào lại thú vị đến thế. Cô cho là ông còn xanh và yếu, nên ông cứ ở trong phòng khá lâu sau khi cơn đau đã chấm dứt.

Một hôm, khi đang mặc quần áo ở buồng bên cạnh, Amber bảo Nan:

- Tội nghiệp! Nếu chị lấy lão già này, chị tin mình sẽ là y tá riêng hơn là vợ lão!

- Thưa bà, cũng thế cả thôi! Chính bà đã nài ông ta phải nằm thêm! Và chính bà đã có ý cho ông ăn những cái nấm này.

- Chà…! - Amber thận trọng nói - em không cần phải nói thế.

Cô đứng dậy, nhìn lần cuối vào gương và đi ra cửa buồng. Nét mặt cô có một vẻ dịu dàng, đầy âu yếm khi cô đi sang buồng bên cạnh.

« Lùi
Tiến »