Song lam

LŨ MIỀN TRUNG



Lại lũ rồi! Ơi thương quá miền Trung!
Những nóc nhà dập dềnh trong biển nước
Những cơn lũ không hề được báo trước
Những phận người như chiếc lá mỏng manh
.
Trời còn thu vẫn đang tiết mùa hanh
Mà sao chẳng khói đốt đồng như đã...
Còn chưa xong chuyện biển và chuyện cá
Giờ lũ tràn đâu là chỗ nương thân
.
Thương mẹ già run rẩy những bước chân
Đâu biết chỗ nông sâu nào mà lội
Cả cuộc đời gian khổ rồi bao nỗi
Giờ đã già vẫn chẳng được an yên
.
Còn thấy đâu tiếng trẻ học đêm đêm
Sách vở ướt, mái trường giờ cũng ngập
Thèm quay quắt những buổi chiều tấp nập
Tan trường về vang những tiếng cười vui
.
Dòng lũ ơi có nhuốm máu em tôi!?
Mà sao nước lại có màu đỏ thế?
Lũ hãy rút, rút nhanh ra cửa bể
Để niềm vui sớm về đất Mẹ tôi!
.
Móng cái, ngày 16/10/2016

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 5 tháng 3 năm 2017

Bình luận về Bài thơ "LŨ MIỀN TRUNG"