H. CH.

Bài Thơ Cuối Cùng



gửi Thanh-Thanh
 
        Lòng buồn như một chiều mưa
         Run run viết một bài thơ... cuối cùng...
 
Không hiểu vì sao tôi cũng viết
Những giòng thơ lạnh giữa chiều nay.
Lòng cô đơn quá, sầu không hết;
Nắng loãng chiều tang phủ gót giày...
 
Đọc mãi vần thơ tự xứ Trung,
Những vần thơ giá buốt như đông:
Chao ôi! sâu kín là rung động
Im lặng trong hồn, ai biết không?
 
Muốn viết bao nhiêu, muốn nói nhiều;
Hỡi ơi! tình-cảm đã hoang-liêu!
Cuộc đời hơn một lần đi vắng,
Lặng-lẽ trong tim mấy vạn chiều...
 
Tôi thấy lòng tôi: ôi! xuyến-xao
Từng niềm rưng-rức, ý nao nao...
Từng con giông-tố, từng nhung-nhớ,
Chất mãi trong tim tự kiếp nào...
 
Nhưng viết làm sao? tàn-nhẫn lắm!
Mộng vàng là mộng bấy nhiêu thôi!
Mà viết làm chi? đau-khổ lắm!
Hai kẻ hai phương trọn kiếp rồi!
 
Tôi muốn lần nào trong giấc mơ
Cầm tay khẽ đọc một bài thơ...
Hoa mai rũ nhẹ trên đôi tóc,
Lưu-luyến bừng trong ánh mắt chờ...
 
Nào phải vô-tình qua trước cửa,
Lảng-lơ như một kẻ qua đường!
Đã có nhiều đêm nghe thắc-mắc...
Nhưng đành... đành vậy! phủi mùi hương.
 
Thanh ạ! lòng tôi là thế đấy,
Tình tôi nhỏ quá! biết làm sao?
Người xa hun-hút, xa-xôi quá!
Muốn nối đường tim, chẳng chịu vào!
 
Tôi ở nơi đây với mẹ già,
Chợ ngày hai buổi, tháng năm qua...
Đi trong sa-mạc, trong hiu-quạnh!
Thơ viết rồi thôi, mộng chẳng hoa!
 
Không biết bao nhiêu những lá thư
Mà tôi đã đọc tự ngày xưa...
Tâm-tình gửi mãi vào trong giấy,
Nhưng chẳng bao giờ tôi biết mơ...
 
Những bóng người qua đến lỡ-làng,
Lòng tôi vẫn chỉ một mùa hoang!
Bao nhiêu bến nước tôi không cắm,
Không đợi, không chờ, không cả sang...
 
Nhưng đến hôm nay, nhận của người
Một bài thơ máu, một tình côi!
Tôi nghe xao-xuyến tràn trên mắt;
Nhưng, biết làm sao, hỡi cuộc đời!
 
Chỉ mộng mà thôi, mộng đấy thôi!
Hai ta xa cách, có trăm lời
Cũng không nối được hai phương ấy,
Cột được linh-hồn cho cả đôi!
 
Rồi sáng hôm nào, trời hửng nắng,
Chất đầy xao-xuyến ở trong tim,
Tôi đi thơ-thẩn, đi xa vắng...
Đọc nhỏ tên người giữa vắng im...
 
Muốn đốt làm gì trang giấy bé?
Những phong thư lạnh gửi ngày xưa...
Không! tôi muốn giữ trong tâm-tưởng
Một bóng vời xa, nếu đã mờ...
 
Tôi viết lòng tôi bằng máu mực,
Miền Trung xa vắng, hỡi Miền Trung!
Chiều nay rên-siết căng trong mắt,
Gửi một bài thơ... cho... cố-nhân...
 
                               Sài-Gòn, Hè 1953
                                      H. CH.
             (thư gửi Thanh-Thanh ngày 10-6)

Được bạn: ThanhThanh
Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 4 tháng 1 năm 2017

Bình luận về Bài thơ "Bài Thơ Cuối Cùng"