Amor

NÉT NGUYÊN XƯA


Vườn gió trỗi du dương lá hát
Lần hồi tìm dấu vết thời gian
Em không sầu lắng cung đàn
Mà vô tư ấy điêu tàn hồn anh

NÉT NGUYÊN XƯA

Sương thu mềm mại bỗng xôn xao
Em đến váy xanh phố ngọt ngào
Lay động hàng cây dài thấp thỏm
Cười tươi tô điểm giấc chiêm bao

Dòng đời trôi dạt tuổi hom hem
Tình khát niềm yêu uống đã thèm
Tưởng mộng niềm tâm sinh ảo ảnh
Ngỡ như vừa chạm đến hồn em

Da trầm tóc ngắn đã thành duyên
Anh vẫn chìm sâu mộng ảo huyền
Tỉnh giấc ngại ngùng em đứng lại
Anh chơi vơi bát nhã đơn thuyền

Em vẫn đi về trên lối ấy
Nét trầm hà nội vẫn nguyên xưa

_______________Amor

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2017

Bình luận về Bài thơ "NÉT NGUYÊN XƯA"