Phan Hải Minh

Chân Quê



 


Lắng nghe lời đất thầm thì
Mơn man gió hát, thu đi mất rồi
Đông về tím tái vành môi
Hàng thông xanh lá, lẻ loi một mình
*
Mây qua ngõ ấy im nhìn
Dòng sông lơ đãng, lung linh ánh mờ
Băng chìm băng nổi như mơ
Mơn man con nước, bao giờ đứng im
*
Đò thôi sang bến trong đêm
Hẹn mùa xuân đến, lại thêm chuyến đầy
Ai ơi lỡ hẹn đông này
Mai mùa xuân đến, sum vầy chung vui
*
Dòng đời xô đẩy ngược xuôi
Phận người bé nhỏ, nổi trôi tháng ngày
Rày đây mai đó tương lai
Sương sa muối mặn, mành vai phong trần
*
Buồn vui đượm thắm đôi lần
Yêu đương ngây ngất, tưởng gần mà xa
Công danh còn mãi trong ta
Trèo lên đỉnh núi, hái hoa lưng trời
*
Ngày xưa có tiếng ru hời
Đong đưa cánh võng, là lời mẹ ru
Trải qua năm tháng trôi xuôi
Đời con lạc bước, lẻ loi khắp miền
*
Tìm đâu bóng dáng mẹ hiền
Câu ca dao cũ, ưu phiền tương lai
Ngày xưa ai hát ru dài
Ngày nay ai hát, ru bài "chân quê".


St. Hải Minh 09.11.2017
Gửi những người bạn. Gửi người tôi yêu.

Được bạn: Thanh Vân đưa lên
vào ngày: 9 tháng 11 năm 2017

Bình luận về Bài thơ "Chân Quê"