Lê Thu Trang

KHẮC KHOẢI


Ngần đấy tuổi ta còn làm khổ Mẹ
Sớm chiều theo cơm với thuốc đủ đầy
Tay nhè nhẹ vỗ vào lưng dỗ ngọt
"Hãy cố lên con" lời ấm áp cao dầy

Tuổi luống rồi lại phải gắng công đây
Khi con bệnh mỗi ngày chăm bón thuốc
Mẹ quẩn quanh để còn lo sau trước
Miệng mãi nguyện cầu trẻ sẽ được bình an

Mím chặt môi để lệ chẳng tuôn hàng
Dù đau đớn cứ buộc ràng xác thịt
Quên cả Mẹ... làm thức ăn con thích
Bởi những đọa đày sao nuốt nổi cho vơi

Chữ Hiếu con chưa trả trọn kiếp đời
Thân già yếu vẫn chưa thời yên ả
Ôi bệnh tật kéo xô vào một ngả
Để khổ Mẹ hiền đẩy giá rét cùng chia

Khắc khoải ta lệ cứ chảy đầm đìa
Thương lũ trẻ ở bên rìa cuộc sống
Xót Mẹ khi đêm từng đêm phải ngóng
Giấc ngủ con mình giữa bóng tối ngày mai

Lê Thu Trang

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2017

Bình luận về Bài thơ "KHẮC KHOẢI"