Cao Thoại Châu

Buồn đại lục





Biển còn đấy muôn đời hào phóng
Xanh thẳm một màu trong hoàng hôn
Vẫn đón ra khơi những cánh buồm
Hình ảnh ngư ông và biển cả

Vẫn tự nuôi những chuyến hải hành
Ra khỏi buồn vui đã cũ
Những ràng buộc đất liền , bao thứ nữa
Bạc màu theo dấu thời gian

Nuôi trong lòng tiếng sóng đại dương
Gió biển mặn mà hơn gió đất
Ra khơi cho thỏa lòng quẫy đạp
Chung bầy đàn với cá tôm kia

Đêm nằm mơ sóng vỗ vào bờ
Sợ một ngày mòn như phiến đá
Và cuối cùng em bỏ cuộc đi xa
Tôi lên tàu một mình hai chiếc vé

Em chối từ không nói chi thêm
Thì biển còn chi nữa mà xanh
Và loanh quanh những nhánh sông buồn
Cũng ngẩn ngơ không thể nào tự chảy

Tôi sẽ khởi hành trong đêm nay
Trên bầu trời những vì sao rất ướt
Trong sao đêm tôi cố tìm đôi mắt
Cho cuộc hải hành không hoãn đến ngày mai

Và con tàu rẽ sóng ra khơi
Một hành khách không mang hành lý
Anh ta đi bằng hai chiếc vé
Dù con tàu nhả khói một làn thôi!

Cao Thoại Châu

Được bạn: diên vỹ / sưu tầm và đưa lên
vào ngày: 24 tháng 4 năm 2013