Song lam

PHƯỢNG RƠI



Chiều vô tình lạc về trên lối cũ
Chợt ngỡ ngàng nhìn từng cánh phượng rơi
Có lẽ nào mùa đã qua vội thế?
Khi trong lòng ký ức vẫn đầy vơi
 
Mùa phượng nào đâu đã quá xa xôi
Dòng lưu bút vẫn còn chưa ráo mực
Những dấu yêu vẹn nguyên trong tiềm thức
Cánh phượng hồng em ép cả hồn tôi
 
Đến bây giờ vẫn nhớ chỉ em thôi
Nhớ tóc bím, nhớ nụ cười răng khểnh
Nhớ bao lần em dạy tôi phép tính...
Sao bây giờ kết quả vẫn là hai
 
Tôi và em ai đã đúng, ai sai?
Hay là mình đã lỡ quên gì đó
Phải chăng em lời yêu còn chưa ngỏ
Để bây giờ day dứt mãi phượng rơi?
Sài gòn, ngày: 29/5/2017

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 14 tháng 8 năm 2017

Bình luận về Bài thơ "PHƯỢNG RƠI"