Hồng Sang

Chuyện Tình Buồn


Em  viết  bài  thơ,  tình  buồn  thứ  nhất.
Yêu  một  người  từ  độ  nắng  tàn  thu.
Nơi  sân  trường  thuở  ấy  đầy  hoa  bướm.
Mộng  tràn  đầy  đan  kín  cả  tâm  tư...
 
Rồi  quê  mẹ  bừng  lên  cơn  binh  lửa.
Giã  Saigon  anh  về  tận  miền  Trung.
Vượt  non  cao  núi  biếc  mây  chập  chùng.
Áo  đã  sờn  vai  giầy  sô  vẹt  gót...
 
Ngót  bao  năm  anh  không  về  trường  cũ.
CÁnh  thư  đầu  gửi  buổi  rét  chớm  Đông.
Dòng  thương  nhớ  anh  ép  trọn  vào  lòng.
Những  nét  chữ  đã  hoen  màu  sương  cát...
 
Ngày  bức  tử  ô  danh  dòng  lịch  sử.
Nghe  tin  anh  về  đất  giữa  lòng  đêm.
Trên  đỉnh  cao  anh  nằm  đó  êm  lìm.
Rừng  lá  đổ...chuyện  tình  anh  khép  kín...
 
Mất  anh  rồi  núi  bình  yên  mong  quạnh.
Con  đường  buồn  bóng  lẻ  bước  bơ  vơ.
Cây  Phượng  Vĩ  hoa  rung  từng  cánh  vỡ.
Trăng  khuyết  ven  trời...em  thầm  gọi  tên  anh...
 
Bỏ  Quê  Hương  em  tìm  đường  vượt  Biển.
Đến  Quê  người...mang  hành  lý  thương  đau.
Cố  bôi  xóa  nhưng  mà  sao  vẫn  hiện.
Một  bóng  hình  thắp  thoáng  tuyết  rơi  mau...
 
Đời  xô  đẩy  trôi  giạt  khắp  bến  bờ.
Con  thuyền  định  mệnh  đắm  giữa  sông  mơ.
Dáng  anh  vẫn  ngự  trong  niềm  kiêu  hãnh.
Còn  em  như  đá  tảng...đứng  chơ  vơ...


= Hồng Sang = 

Được bạn: vdn 4.5.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Chuyện Tình Buồn"