Hồng Sang

Đắng Cay

Muộn  màng  quá  khi  hai  ta  gặp  lại.
Em  tàn  phai  anh  cũng  hết  tuổi  xanh.
Quê  Hương  mình  thôi  khói  lửa  điêu  linh.
Ta  hội  ngộ  chiều  tàn  trên  đất  khách...
 
Những  lời  lẽ  đôi  bên  cùng  biện  bạch.
Trách  hờn  nhau  quá  lẩm  cẩm  bâng  quơ.
Hơn  ba  mươi  năm  nhưng  vẫn  chưa  mờ.
Cứ  còn  mãi...in  sâu  vào  ký  ức...
 
Hai  chúng  ta  có  khơi  trong  tiềm  thức.
Nhắc  chuyện  xưa , người  trách  kẻ  hờn  nhau.
Một  quảng  đời  mãi  lận  đận  lao  đao.
Giờ  cuối  nẻo  nghe  xót  xa  quá  đỗi...
 
Anh  giờ  thôi...đã  hết  rồi , ngang  dọc.
Em  giờ  thôi...môi  tắt  lịm  nụ  cười.
Có  còn  chăng  là  bao  nỗi  ngậm  ngùi.
Đành  tiếc  nhớ , cho  những  gì  đã  mất...
 
Đêm  nay  ngồi  lạnh  run  cơn  gió  bấc.
Ước  gì  ta  lật  ngược  lại  thời  gian.
Lời  nguyện  cầu  theo  gió  cũng  tiêu  tan.
Thời  gian  ấy...ta  dễ  gì...quay  lại...
 

Được bạn: HB 21.05.2007 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Đắng Cay"