Duyên Nam

Ngày tôi đi



Ngày tôi đi, đâu có gì thương tiếc
Nếu có chăng, lời vĩnh biệt người thân
Đến bây giờ, cũng đủ tuổi dương trần
Đi thì đi, không phân vân, đình trệ.
 
Ngày tôi đi, đừng rình rang, lễ mễ
Đừng điểm trang một thân thể rã rời
Đốt hay chôn, hay bỏ biển ngoài khơi
Hay phơi nắng làm lời cho dã thú.
 
Sống như thế, thì coi như đã đủ
Không kéo dài, chỉ bao phủ thương đau
Kẻ đi trước, người khác sẽ theo sau
Ta đã hẹn, gặp nhau nơi thượng giới.
 
Ngày tôi đi, khi thời hẹn đã tới
Bay thật nhanh đến bến đợi hồng ân
Vì nơi đó có Cha đón ân cần
Cho tôi nghỉ những ngày trần, gian khó.
 
Sống hay chết chỉ giản đơn thế đó
Lúc sinh ra đã định có ngày về
Kiếp nhân sinh, là chuổi ngày trong mê
Chỉ mong được tràn trề bao mộng đẹp.
 Duyên  Nam
25-09-2017
(Viết cho một người)

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 20 tháng 1 năm 2018

Bình luận về Bài thơ "Ngày tôi đi"