LuânTâm

LẶNG LẼ



Lang thang hốt rác nhặt hoa rơi
Có phải quê xưa cuối chân trời
Những giọt mồ hôi lăn trên má
Hay dòng lệ khóc kiếp nổi trôi

Công danh ngày cũ nhắc thêm đau
Tỉnh giấc mơ hoa bạc mái đầu
Chợ trời cơm áo ai cho nợ
Đường dài chân mỏi ngại đêm thâu

Gió lạnh phương nào ai nhớ mong
Vai gầy áo mỏng tưởng sắc không
Nhân tình đất khách màu đen bạc
Còn nhắc làm chi áo lụa hồng

Lặng lẽ đi về hẻm tối đen
Nhà ai suốt sáng vẫn còn đèn
Con đường xuôi ngược xe thao thức
Chờ gió đêm tàn đến làm quen

Ta với bóng ta cùng bạn bè
Thềm trăng thềm gió thềm vĩa hè
Làm đoàn lữ khách qua sa mạc
Cát bụi bơ vơ chẳng cháo chè

Mưa đến vội vàng rồi mưa đi
Bỏ quên giọt nước bám bờ mi
Mai kia hơi nước theo mây gấp
Còn dấu mi buồn chẳng nói chi

Mòn mỏi mong sao đẹp nguyện cầu
Đường xưa còn đẹp áo mưa ngâu
Người xưa còn nhớ màu chăn gối
Còn hẹn kiếp nào được gặp nhau

Hai bước chân xa đường không xa
Nghìn năm đất lạnh đâu cần nhà
Xin cho một chút son môi ấm
Để nghĩ tình ta cũng nở hoa

Nửa thực nửa hư nửa ngập ngừng
Bao giờ nhặt được chút hương xuân
Giật mình nghe gió gào mưa khóc
Lầm lũi bước buồn cũng chán chân

Rơi xuống biển đen xuống vực sầu
Mắt ai quên khép lệ đá trào
Hình như trời đất tan thành nước
Cuốn hết tình ta hết chiêm bao

Còn hạt bụi nào vương gót tiên
Xin cho trời đất thôi ngửa nghiêng
Cho hồn đơn lẻ thôi nghiêng ngửa
Cho áo người xưa vẫn dịu hiền

Ta sẽ nằm yên nghe ve sầu
Thương thân tép nhái làm mồi câu
Thương cây nhớ cội chim đau tổ
Thương cả người dưng cả kẻ thù…

MD 04/08/00

LuânTâm
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư xu
ất bản , MD/USA.2007, tr.80-81)

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2015

Bình luận về Bài thơ "LẶNG LẼ"