Trần Văn Sơn

Dựng cờ



Em không còn nước mắt
Khóc ngày tháng đã qua
Tháng qua mưa biển Bắc
Ngày đến mịt mù xa

Đêm đêm em thao thức
Chờ vô vọng tiếng đàn
Tận cùng trong đáy vực
Tìm đâu một nghĩa trang

Chập chờn cơn mộng dữ
Quỉ ám ngăn đường về
Hỗn mang bầy dã thú
Sâu bọ ngập đường quê

Khóc người còn kẻ mất
Trăm năm một sát-na
Kẻ mất hồn thương tật
Người còn như bóng ma

Em không còn nước mắt
Khóc rừng núi thảo nguyên
Bốn ngàn năm giữ nước
Tiền nhân khắc lời nguyền

Biển đảo thời thái bình
Rành rành dân tộc Việt
Thủy quái động đao binh
Đâu anh hùng hào kiệt

Xưa thủy chiến Bạch Đằng
Thất kinh quân xâm lược
Nay nước mất nhà tan
Nhơ danh loài bán nước

Hãy giữ vững niềm tin
Ngày vui rồi sẽ đến
Thủy mộ không tuổi tên
Thuyền xưa giờ cập bến

Đêm đêm em thao thức
Mơ một đấng minh quân
Hiệp thông cùng trời đất
Dựng lại ngọn cờ vàng

ĐƯỜNG TRÚC THƯ TRANG
TVS

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2014

Bình luận về Bài thơ "Dựng cờ"