Huyền Lâm

Hình bóng cũ





Ta trở lại rực phố chiều nắng hạ

Con đường quen nghe bỗng lạ bước chân

Một chút gì xao xuyến đến bâng khuâng

Lòng ngơ ngác khi nhìn người qua vội


Gốc me già theo tháng năm cằn cỗi

Mái trường xưa giờ cũng khác đi rồi

Trông điêu tàn loang lổ bạc màu vôi

Cổng đóng kín im lìm mùa hạ chết


Nắng chiều rơi từng vạt buồn mỏi mệt

Trường vắng tênh đàn sẻ nhỏ nô đùa

Góc sân trường nở tím đóa hoa mua

Cỏ lan dại theo rào sân bao phủ


Nghe đau nhói nhớ một thời xưa cũ

Mái trường xinh cô bạn nhỏ xinh xinh

Dưới gốc me tình thắm biết bao tình

Tay vuốt tóc ánh mắt nhìn bỡ ngỡ


Mỗi độ hè xa nhau là nhung nhớ

Giấy học trò mực tím viết tình thơ

Trao cho nhau dò dặn những ước mơ

Nên giữ lấy mối tình thơ êm ái


Rồi từ đó chẳng bao giờ gặp lại

Đời nổi trôi theo những nhánh sông buồn

Tóc nhuộm màu vai áo bạc phong sương

Nay trở lại nghe nỗi buồn heo hắt


Tuổi thơ ơi! một thời ta đánh mất

Nắng sân trường áo trắng tóc người thương

Giờ tìm đâu đời muôn vạn nẻo đường

Hình bóng cũ đã về phương vô định




 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 19 tháng 2 năm 2013