Huyền Lâm

Bến Xưa .


Từ em tách bến sang thuyền
Bên nây lau sậy một miền hoang sơ
Chiều nghiêng cây rũ bóng chờ
Người thương năm nọ bây giờ về đâu

Gió đưa rụng xuống trái sầu
Không gian vắng lặng nhuốm mầu cô liêu
Dòng sông lác đác mưa chiều
Đứng trên bến cũ lòng hiu hắt buồn

Một hình bóng mãi vấn vương
Dù cho đã biết nẻo đường chia đôi
Gió mưa mấy độ qua rồi
Bến xưa mấy bận lở bồi người ơi !

Sao lòng nhớ mãi không vơi
Cứ ôm tình cũ một thời chắt chiu
Gió đưa lạnh buổi mưa chiều
Người xưa còn có ít nhiều nhớ nhau .

Huyền Lâm ....PT937

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2017

Bình luận về Bài thơ "Bến Xưa ."