Cao Thoại Châu

Dứt cơn mơ ta về với núi





Thu xếp xong ta về với núi
Một nơi nào xa thật là xa
Ở đấy buổi chiều đi rất vội
Ngủ trong hang khỏi biết đến căn nhà

Ta trở lại với đời hoang dã
Uống nước trong khe ăn lá cây rừng
Giữa thiên nhiên cần chi tới lửa
Lửa đốt lòng sầu khổ đã bao năm

Khi nóng nực dìm mình trong suối
Lạnh ta nhờ đất ấm ru thân
Tiên hay Phật cũng chỉ cần như vậy
Quên luôn đi khái niệm cơ hàn

Lòai người hay làm mọi chuyện rối tung
Về kết bạn với nai với hoẵng
Đời hoang dã là đời đơn giản
Quanh năm ăn uống, ngủ, hòa bình

Biển coi thế mà dìm người xuống đáy
Tước của nhau sự sống tự ông trời
Người, coi thế mà không hơn như vậy
Giết nhau xong còn vỗ tay cười

Trở về rừng nói tiếng yêu đương
Cho nó trong như tiếng ngàn tiếng suối
Hết băn khoăn và hoài công ngóng đợi
Khác cuộc tình ở dưới nhân gian

Rất nôn nóng đợi ngày về với núi
Nghe vi vu tiếng gió khe rừng
Mọi thứ quanh ta thảy đều thánh thiện
Và thánh thần bỗng hết thiêng liêng

Rừng thâm u và núi non ơi
Hết cơn mơ ta về, hãy đợi!

Cao Thoại Châu

Được bạn: diên vỹ / sưu tầm và đưa lên
vào ngày: 24 tháng 4 năm 2013