Nhất Tuấn

Những hình ảnh cũ



“Người ấy thường hay túm tóc tui
Nổi “sùng” khi thấy tóc đen thui”
Cái cô nữ-sĩ này ghê thật
Dám sửa thơ người để diễu chơi.

Làm mãi được bài thơ tặng em
Giấy thư sinh mực viết lem nhem
Đọc xong em mỉm cười e-thẹn
Rồi cấu tay anh nói... chả thèm

Ô kìa bướm trắng như màu áo
Mây rối lưng trời hay tóc ai
Hôn mắt người ta anh khẽ bảo
Mắt em buồn tựa tháng năm dài

Hoa học trò đem ly biệt đến
Thế là hai đứa phải xa nhau
Suốt ba tháng đợi khi về gặp
Anh vẫn làm kiêu chả nhớ đâu

Chỉ nhớ người ta rất dễ buồn
Rất mê cuồng lại sát môi hôn
Rất tình tứ... (những lời thư gửi)
Và rất ngây-thơ dễ giận hờn

Đêm đêm anh tập làm thi sĩ
Để dối lòng cho bớt quạnh hiu
Dư ảnh viết ra khi đọc lại
Giận em mà vẫn thấy còn yêu.

(Truyện Chúng Mình I. 1964)

 

Được bạn: diên vỹ sưu tầm / đưa lên
vào ngày: 12 tháng 2 năm 2013