Trầm Vân

Giữa Cơn Mưa Chiều



 



 

Cơn mưa dột cả mái chiều

Giọt thương da diết liêu xiêu qua hồn

Quán sầu ngồi cạnh hoàng hôn

Nặng  vai chị gánh nỗi buồn về đây

Mua vài quả mận trái xoài

Nhâm nhi ly đắng tỉnh say vật vờ

Cơn mưa xối xả bất ngờ

Nhớ cơn lũ ngập đôi bờ Miền Trung

Nước tràn mái ngói chập chùng

Làn mây xám xịt giăng mùng trời cao

Lạnh run hơi thở xanh xao

Từng cơn đói khát cồn cào bụng không

Tiếng kêu cứu xé đau lòng

Nước tràn thân lạnh ruộng đồng chìm sâu

Gia tài một nước da nâu

Dòng mồ hôi chảy ngấn sâu cuốc cày

Lũ về tay lại trắng tay

Dải khăn tang trắng những ngày thương đau

Biết bao người chết vì đâu

Quan tài ngấm nước đục ngầu lệ thương

Mỏi mòn chờ gói mì tôm

Ăn qua cơn đói thay cơm muối vừng

"Bầu ơi thương lấy bí cùng cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn"

Cám ơn những tấm lòng vàng

Cứu người qua những gian nan hiểm nghèo

Lũ về ai xả đập theo

Phá rừng chắn nước mùa kêu hãi hùng....

 

Quán chiều ghế ấm tròn lưng

Chợt nghe tiếng khóc Miền Trung vọng về

Bia sùi tăm lạnh tái tê

Rót vào ly lệ bốn bề mưa giăng

         Trầm Vân

Được bạn: Ct.ly sưu tầm / 08/11/2010 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Giữa Cơn Mưa Chiều"