Nhất Tuấn

Chọn mầu áo




Hai đứa hẹn nhau chiều thứ bẩy
Cùng đi dạo phố và thăm hàng
Anh còn nhớ rõ chiều hôm ấy
Em của anh xinh… nhất thế gian

Áo tím quần đen dáng dịu hiền
Khăn xanh buộc tóc lại thêm duyên
Ghé tai anh nói: trông “yêu” quá
Em nguýt anh rồi má đỏ lên

Ðến hàng vải chọn chung mầu áo
Anh hỏi em mầu sắc quá nhiều
-Em thích mầu nào lam, trắng nhé?
Ðể anh mua vải tặng em yêu

Em nhoẻn môi cười khẽ lắc đầu
-Mầu lam..mầu trắng..chả may đâu
Ngày nào cũng mặc khi đi học !
-Vậy thích mầu gì, em nói mau ?

- Mầu áo của em là của anh
Sao anh còn cứ hỏi loanh quanh
Mầu nào anh thích mầu em thích
Bất kể vàng hồng tím đỏ xanh !

Sau cùng anh chọn mầu rêu đá
Vì biết em hay mặc áo này
Hai đứa lại tranh nhau mặc cả
Ðẹp sao hình ảnh thuở thơ ngây

Từ đó mỗi lần đi chọn vải
Cô hàng biết ý khách hàng quen
- “Hỏi anh … mầu vải nào… ông thích?”
Vì đó là mầu áo của em!
Bao nhiêu lần chọn chung mầu áo
Em vẫn nhờ anh,
em nhớ không?
Áo cưới..sao em …nhờ kẻ khác
Làm anh chờ đợi … chỉ hoài công

Nhất Tuấn

(Tập thơ “Truyện Chúng Mình” II. 1964)

Được bạn: diên vỹ sưu tầm / đưa lên
vào ngày: 12 tháng 2 năm 2013