Hồng Sang

Bạn Tôi, Sau Cuộc Chiến

Cuộc chiến tàn thôi, anh trở về.
Trên đôi nạng gỗ kéo lê thê.
Một chân gửi lại sa trường đó.
Anh về buồn tủi với chiều quê...
 
Dựng lên lều nhỏ ở ven đường.
Làm thợ sửa xe trông thảm thương.
Khách qua, toàn những người đi bộ.
Anh thợ sửa xe cũng chán chường...
Năm đó quê tôi bị mất mùa.
Dân làng mỗi lúc lại càng thưa.
Kẻ lên thành phố,người lục tỉnh.
Cơn gió chiều buồn...man mác đưa...
Tôi cũng dắt con lên thị thành.
Lây lất qua ngày với tuổi xanh.
Nuôi con thơ dại buôn hàng chuyến.
Từ lục tỉnh lên đến thị thành...
Một chiều dừng chân nơi bến phà.
Văng vẳng đâu đây có tiếng ca.
U buồn nức nở thê lương quá.
Quay mặt nhìn qua mắt lệ nhòa...
Người bạn năm xưa với cây đàn.
Trên đôi nạng gỗ bóng chiều tan.
Manh áo sờn vai đời lận đận.
Giọng buồn ai oán...như khóc than...
Hồng Sang 

Được bạn: vdn 15.6.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Bạn Tôi, Sau Cuộc Chiến"