Hồng Sang

CHIỀU XUÂN VIỄN XỨ


Có  một  chiều  Xuân  biệt  cố  Hương.
Chia  tay  dòng  lệ  ngấn  mờ  sương.
Ra  đi  biền  biệt  lâu  về  quá.
Ai  hiểu  giùm  tôi  nỗi  đọan  trường...



Xuân  trước  Mẹ  hiền  ngồi  mong  đợi.
Mắt  già  mòn  mõi  ngóng  tin  con.
Mãi  còn  mài  miệt  thân  viễn  xứ.
Mười  năm  lầm  lủi  gót  tha  Hương...


Tuyết  rơi  trắng  xóa  ngập  hồn  ta.
Quê  nhà  diệu  vợi  xa  quá  xa.
Vắng  rồi  tiếng  pháo  giòn  năm  ấy.
Với  những  bông  hoa  dưới  nắng  tà...


Nắn  nót  tình  thơ  ở  cuối  trời.
Chiều  nay  tuyết   trắng  phủ  nơi  nơi.
Trắng  mênh  mông  ngập  hồn  Thi  Sĩ.
Thẩn  thờ  mắt  lệ  cứ  tuôn  rơi....


Mười  năm - và  còn  bao  năm  nữa?
Xin  trả  lời  ta -  kiếp  lạc  lòai...
Nhấm  chút  men  chiều , từng  kỷ  niệm.
Mà  nghe  vị  mặn  ở  bờ  môi....


Cành  Đào  năm  cũ  vẫn  còn  tươi?
Và  cánh  hoa  Mai...có  mỉm  cười?
Có  còn  nhung  nhớ  người  viễn  xứ?
Ngậm  ngùi  nhìn  mãi  tuyết  rơi  rơi....


Ngập  ngừng  từng  bước  chân  phiêu  lãng.
Hành  trang  mang  nặng  nhớ  thương  thôi.
Một  kiếp  tha  Hương...sầu  ứ  đọng.
Đã  tắt  trên  môi  hẳn  nụ  cười.....


Mùa  Đông  vùng  Bắc  Mỹ.


Được bạn: Đặc Trưng
Đắng lên : VDN đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "CHIỀU XUÂN VIỄN XỨ"