Thương Giang

Một người



Dẫu ngả đời chia hai,
Và vầng trăng cắt nửa.
Vẫn nguyên trinh nỗi nhớ.
Thuở ban đầu mình trao .

Biết còn lắm ồn ào,
Biển đời ngàn năm thế,
Chúng mình đâu ngoại lệ?
Ngậm ngùi chịu oan khiên...

Mong một chút bình yên,
Cõi thơ ta dệt mộng.
Ngụp trồi với con sóng,
Cuộn trong tim ,một người...

Thương Giang

Được bạn: diên vỹ đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2013