NQ

CHÊNH VÊNH



Người có hiểu đường trần xa thẳm
Bước chân về, đã lấm bùn nhơ
Thời gian con tạo hững hờ
Gieo bao dấu ái, cộng ngờ nghệch xa

Mùa xuân đến lá hoa đua nở
Những mong chờ lỡ dở vì ai
Nào hay cuộc sống an bài
Người đi kẻ ở miệt mài trầm luân

Cuộc đời cho gian truân là thế
Lòng ta còn chưa dễ tìm quên
Công ai góp đá nên nền
Sao quay lưng để chênh vênh gọi thề

Từ nay những đam mê rũ bỏ
Mượn gió trăng mời tỏ cùng ta
Bây giờ giữa cõi bao la
Còn đây tiếng vọng ngàn xa vỗ về

NQ


 

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2017

Bình luận về Bài thơ "CHÊNH VÊNH"