Trầm Vân

DỖ DÀNH NỖI NHỚ


Vắng em chiều biếc bơ vơ 
Con đò neo bến đợi chờ chèo khua 
Áo thôi bay gió cũng thừa 
Bờ lau cỏ rối nắng mưa lả buồn 
Mắt cay khói bụi phố phường 
Ngược xuôi kỷ niệm con đường tình chung 
Đóa hoa chừng bạc sắc hồng 
Cây nghiêng cành ngả nhớ nhung bóng người 
Nâng ly rượu đắng vành môi 
Nhạc sầu quán lẻ chỗ ngồi nhớ hương 
Ánh trăng xa quá nào buông 
Ánh đèn hiu hắt lách luồn màn đêm 
Làn sương rơi lạnh bên thềm 
Trái tim mòn tím chia em tím nhiều 
Vần thơ tháp cánh tình yêu 
Nương theo cánh gió thả diều vi vu 
Ru em nồng ấm cơn mơ 
Ngút ngàn thác đổ đôi bờ lũng xanh 
Dịu dàng vai tựa vai anh 
Thông reo đỉnh gió dỗ dành tình ta
Trầm Vân

Được bạn: vdn 31.10.10 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "DỖ DÀNH NỖI NHỚ"